Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
năm
2025
(sau
đây
viết
tắt
là
Luật
TPNCTN
2025)
được
Quốc
hội
thông
qua,
công
bố
ngày
30/11/2024
và
có
hiệu
lực
từ
ngày
01/01/2026,
tuy
nhiên
một
số
quy
định
có
lợi
cho
người
phạm
tội
đã
bị
kết
án
được
thi
hành
ngay,
trong
đó
có
Khoản
5
Điều
179
Luật
TPNCTN
2025
quy
định:
“5.
Trường
hợp
người
phạm
tội
đã
bị
kết
án
phạt
tù
trước
ngày
Luật
này
được
công
bố
theo
đúng
các
văn
bản
trước
đây
và
bản
án
đã
có
hiệu
lực
pháp
luật
nếu
người
phạm
tội
từ
đủ
14
tuổi
đến
dưới
16
tuổi
có
mức
hình
phạt
tù
cao
hơn
09
năm
và
không
thuộc
trường
hợp
quy
định
tại khoản
4
Điều
119,
Điều
121
và
Điều
122
của
Luật
này hoặc
người
phạm
tội
từ
đủ
16
tuổi
đến
dưới
18
tuổi
có
mức
hình
phạt
tù
cao
hơn
15
năm
và
không
thuộc
trường
hợp
quy
định
tại khoản
2
Điều
119,
Điều
121
và
Điều
122
của
Luật
này thì
kể
từ
ngày
Luật
này
được
công
bố
giải
quyết
như
sau:
a)
Trường
hợp
họ
đã
chấp
hành
bằng
hoặc
quá
mức
hình
phạt
tù
cao
nhất
quy
định
tại khoản
1
và
khoản
3
Điều
119
của
Luật
này thì
trại
giam
rà
soát,
có
văn
bản
đề
nghị
Chánh
án
Tòa
án
nhân
dân
cấp
tỉnh,
Chánh
án
Tòa
án
quân
sự
cấp
quân
khu
nơi
họ
đang
chấp
hành
án
quyết
định
miễn
chấp
hành
phần
hình
phạt
tù
còn
lại;
b)
Trường
hợp
họ
đã
chấp
hành
được
một
phần
hình
phạt
nhưng
chưa
đến
mức
hình
phạt
tù
cao
nhất
quy
định
tại khoản
1
và
khoản
3
Điều
119
của
Luật
này thì
trại
giam
rà
soát,
có
văn
bản
đề
nghị
Chánh
án
Tòa
án
nhân
dân
cấp
tỉnh,
Chánh
án
Tòa
án
quân
sự
cấp
quân
khu
nơi
họ
đang
chấp
hành
án
quyết
định
giảm
mức
hình
phạt
tù
đã
tuyên
xuống
còn
09
năm
đối
với
người
phạm
tội
từ
đủ
14
tuổi
đến
dưới
16
tuổi
hoặc
15
năm
đối
với
người
phạm
tội
từ
đủ
16
tuổi
đến
dưới
18
tuổi”.
Như
vậy,
kể
từ
ngày
Luật
được
công
bố
đến
nay
chưa
có
văn
bản
của
liên
ngành
tư
pháp
trung
ương
như:
Thông
tư
liên
tịch
để
hướng
dẫn
trình
tự,
thủ
tục
áp
dụng
khoản
5,
Điều
179
do
đó
trong
quá
trình
áp
dụng
thực
tiễn
đã
phát
sinh
những
cách
hiểu
và
cách
làm
khác
nhau
giữa
các
ngành
trong
việc
xác
định
thẩm
quyền,
trình
tự
xem
xét
và
vai
trò
của
Viện
KSND,
kiểm
sát
viên
trong
quá
trình
kiểm
sát
việc
ra
quyết
định
giảm,
miễn
hình
phạt
đã
tuyên,
gây
lúng
túng
cho
thẩm
phán,
kiểm
sát
viên
…
Từ
nội
dung
trên,
hiện
nay
còn
có
nhiều
quan
điểm
khác
nhau
trong
việc
ra
quyết
định
giảm
mức
hình
phạt
đã
tuyên
như
sau:
-
Quan
điểm
thứ
nhất:
Toà
án
không
thành
lập
Hội
đồng,
Chánh
án
ra
quyết
định
xét
giảm
Theo
quan
điểm
này,
việc
xét
giảm
mức
hình
phạt
đã
tuyên
theo
khoản
5
Điều
179
Luật
TPNCTN
là
trường
hợp
đặc
biệt,
mang
tính
áp
dụng
pháp
luật
có
lợi
cho
người
đang
chấp
hành
án,
được
thực
hiện
trên
cơ
sở
quy
định
mới
của
Luật
TPNCTN,
do
Luật
không
quy
định
việc
phải
thành
lập
Hội
đồng
xét
giảm,
nên
Chánh
án
Tòa
án
có
thẩm
quyền
trực
tiếp
xem
xét
hồ
sơ
do
Trại
giam
chuyển
đến
và
ban
hành
quyết
định
giảm
mức
hình
phạt
đã
tuyên
(nếu
phạm
nhân
có
đủ
điều
kiện).
Tuy
nhiên,
cách
làm
này
bộc
lộ
bất
cập
đó
là:
Trại
giam
không
gửi
hồ
sơ
cho
Viện
kiểm
sát
cùng
cấp,
dẫn
đến
việc
Viện
kiểm
sát
gặp
khó
khăn
trong
thực
hiện
chức
năng
kiểm
sát
quyết
định
của
Tòa
án
theo
Điều
7
Luật
Thi
hành
án
hình
sự.
Mặt
khác
Luật
cũng
không
quy
định
thời
hạn
cụ
thể
để
Chánh
án
ra
quyết
định,
nên
có
khuynh
hướng
có
thể
áp
dụng
tùy
nghi,
thiếu
thống
nhất,
chậm
ra
quyết
định
miễn,
giảm.
Bên
cạnh
đó
việc
không
thành
lập
Hội
đồng
xét
giảm,
Toà
án
không
mở
phiên
họp
nên
không
có
sự
tham
gia
của
Kiểm
sát
viên
làm
giảm
tính
công
khai,
minh
bạch,
khách
quan.
-
Quan
điểm
thứ
hai:
Phải
thành
lập
Hội
đồng
xét
giảm
theo
Luật
Thi
hành
án
hình
sự.
Theo
quan
điểm
này,
sau
khi
bản
án
đã
có
hiệu
lực
pháp
luật
và
Tòa
án
đã
ban
hành
quyết
định
thi
hành
án,
mọi
hoạt
động
làm
thay
đổi
thời
hạn
chấp
hành
án
phạt
tù,
bao
gồm
cả
việc
miễn,
giảm
mức
hình
phạt
đã
tuyên
đều
phải
thành
lập
Hội
đồng.
Từ
việc
phân
tích
hai
quan
điểm
nêu
trên,
quan
điểm
của
tác
giả
đồng
tình
với
quan
điểm
thứ
hai,
việc
xét
giảm
mức
hình
phạt
đã
tuyên
do
việc
thay
đổi
của
pháp
luật
có
lợi
cho
người
bị
kết
án
theo
khoản
5
Điều
179
Luật
TPNCTN
nhưng
vẫn
phải
thành
lập
Hội
đồng
xét
giảm
để
đảm
bảo
tính
minh
bạch,
công
khai,
có
sự
kiểm
sát
của
Viện
kiểm
sát
nhân
dân.
Vì
đây
là
quan
điểm
thể
hiện
vai
trò
của
Hội
đồng,
bằng
một
phiên
họp
chứ
không
phải
do
Chánh
án
Toà
án
tỉnh
Quyết
định
là
phù
hợp
với
nguyên
tắc
tập
thể
quyết
định,
cá
nhân
chịu
trách
nhiệm,
nhằm
không
để
xảy
ra
sai
sót.
Từ
quan
điểm
trên,
đề
nghị
các
cơ
quan
tư
pháp
Trung
ương
sớm
phối
hợp
ban
hành
văn
bản
hướng
dẫn
áp
dụng
thống
nhất
khoản
5
Điều
179
Luật
TPNCTN
theo
hướng
xác
định
rõ
đây
là
thủ
tục
đặc
thù,
phải
thành
lập
Hội
đồng
xét
giảm
thời
hạn
chấp
hành
án
phạt
tù
đối
với
người
chưa
đủ
18
tuổi
phạm
tội
bị
kết
án
trước
ngày
Luật
TPNCTN
công
bố,
bị
kết
án
theo
đúng
quy
định
của
BLHS
nhưng
cao
hơn
mức
quy
định
của
Luật
TPNCTN.
Lê
Thị
Tiên
-
Phòng
8