Bắt
buộc
chữa
bệnh
là
biện
pháp
tư
pháp
được
quy
định
trong
Bộ
luật
hình
sự,
theo
đó
căn
cứ
vào
kết
luận
giám
định
pháp
y,
giám
định
pháp
y
tâm
thần
Viện
kiểm
sát
hoặc
Tòa
án,
có
thể
ra
quyết
định
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
đối
với
người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
trong
khi
đang
mắc
bệnh
tâm
thần
hoặc
một
bệnh
khác
làm
mất
khả
năng
nhận
thức
hoặc
khả
năng
điều
khiển
hành
vi.
Điều
49
Bộ
luật
hình
sự
2015
quy
định
về
Bắt
buộc
chữa
bệnh:
“1.
Đối
với
người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
trong
khi
mắc
bệnh
quy
định
tại
Điều
21
của
Bộ
luật
này,
Viện
kiểm
sát
hoặc
Tòa
án
căn
cứ
vào
kết
luận
giám
định
pháp
y,
giám
định
pháp
y
tâm
thần
có
thể
quyết
định
đưa
họ
vào
một
cơ
sở
điều
trị
chuyên
khoa
để
bắt
buộc
chữa
bệnh.
2.
Đối
với
người
phạm
tội
trong
khi
có
năng
lực
trách
nhiệm
hình
sự
nhưng
trước
khi
bị
kết
án
đã
mắc
bệnh
tới
mức
mất
khả
năng
nhận
thức
hoặc
khả
năng
điều
khiển
hành
vi
của
mình,
thì
căn
cứ
vào
kết
luận
giám
định
pháp
y,
giám
định
pháp
y
tâm
thần,
Tòa
án
có
thể
quyết
định
đưa
họ
vào
một
cơ
sở
điều
trị
chuyên
khoa
để
bắt
buộc
chữa
bệnh.
Sau
khi
khỏi
bệnh,
người
đó
có
thể
phải
chịu
trách
nhiệm
hình
sự.
3.
Đối
với
người
đang
chấp
hành
hình
phạt
tù
mà
bị
bệnh
tới
mức
mất
khả
năng
nhận
thức
hoặc
khả
năng
điều
khiển
hành
vi
của
mình,
thì
căn
cứ
vào
kết
luận
giám
định
pháp
y,
giám
định
pháp
y
tâm
thần,
Tòa
án
có
thể
quyết
định
đưa
họ
vào
một
cơ
sở
điều
trị
chuyên
khoa
để
bắt
buộc
chữa
bệnh.
Sau
khi
khỏi
bệnh,
nếu
không
có
lý
do
khác
để
miễn
chấp
hành
hình
phạt,
thì
người
đó
phải
tiếp
tục
chấp
hành
hình
phạt.
Thời
gian
bắt
buộc
chữa
bệnh
được
trừ
vào
thời
hạn
chấp
hành
hình
phạt
tù”.
Thủ
tục
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
được
quy
định
tại
chương
XXX,
Bộ
luật
tố
tụng
hình
sự
2015
(BLTTHS):
Điều
447.
Điều
kiện
và
thẩm
quyền
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
Điều
449.
Áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
trong
giai
đoạn
điều
tra
Điều
450.
Quyết
định
của
Viện
kiểm
sát
trong
giai
đoạn
truy
tố
Điều
451.
Quyết
định
của
Tòa
án
trong
giai
đoạn
xét
xử
Điều
452.
Áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
đối
với
người
đang
chấp
hành
án
phạt
tù
Các
quy
định
của
pháp
luật
TTHS
nêu
trên
đã
quy
định
rõ
đối
tượng
bị
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh,
thẩm
quyền,
trình
tự,
thủ
tục
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
trong
mỗi
giai
đoạn
tố
tụng
là
bị
can,
bị
cáo,
người
đang
chấp
hành
án
phạt
tù.
Theo
đó
trong
giai
đoạn
điều
tra,
truy
tố
thì
Viện
kiểm
sát
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh;
Trong
giai
đoạn
xét
xử
và
đối
với
người
đang
chấp
hành
án
phạt
tù
thì
Tòa
án
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh.
Tuy
nhiên
vấn
đề
đặt
ra
là
việc
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
trong
giai
đoạn
giải
quyết
tố
giác,
tin
báo
về
tội
phạm
và
kiến
nghị
khởi
tố
(giải
quyết
nguồn
tin
về
tội
phạm)
lại
chưa
được
đề
cập
đến
trong
BLTTHS.
Do
đó
trong
quá
trình
thực
hiện
đã
phát
sinh
những
khó
khăn,
vướng
mắc
đối
với
người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
trong
khi
đang
mắc
bệnh
tâm
thần
hoặc
một
bệnh
khác
làm
mất
khả
năng
nhận
thức
hoặc
khả
năng
điều
khiển
hành
vi.
Điểm
d,
khoản
3,
Điều
147
BLTTHS
quy
định:
“...
3.
Khi
giải
quyết
tố
giác,
tin
báo
về
tội
phạm,
kiến
nghị
khởi
tố,
cơ
quan
có
thẩm
quyền
có
quyền
tiến
hành
các
hoạt
động:
a)
Thu
thập
thông
tin,
tài
liệu,
đồ
vật
từ
cơ
quan,
tổ
chức,
cá
nhân
có
liên
quan
để
kiểm
tra,
xác
minh
nguồn
tin;
b)
Khám
nghiệm
hiện
trường;
c)
Khám
nghiệm
tử
thi;
d)
Trưng
cầu
giám
định,
yêu
cầu
định
giá
tài
sản.”
Như
vậy
trong
giai
đoạn
giải
quyết
nguồn
tin
về
tội
phạm
khi
có
các
dấu
hiệu
nghi
ngờ
người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
không
có
năng
lực
trách
nhiệm
hình
sự
thì
các
cơ
quan
có
thẩm
quyền
tiến
hành
tố
tụng
phải
trưng
cầu
giám
định
pháp
y
hoặc
giám
định
pháp
y
tâm
thần
để
xác
định
tình
trạng
người
bị
tố
giác
có
năng
lực
trách
nhiệm
hình
sự
hay
không?.
Trường
hợp
kết
luận
giám
định
xác
định
người
bị
tố
giác
là
người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
không
có
năng
lực
trách
nhiệm
hình
sự
theo
quy
định
tại
Điều
21
BLHS
“Người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
trong
khi
đang
mắc
bệnh
tâm
thần,
một
bệnh
khác
làm
mất
khả
năng
nhận
thức
hoặc
khả
năng
điều
khiển
hành
vi
của
mình,
thì
không
phải
chịu
trách
nhiệm
hình
sự”
thì
việc
xem
xét
xử
lý
người
bị
tố
giác
được
thực
hiện
như
thế
nào?.
Trường
hợp
thứ
nhất:
Nếu
các
cơ
quan
có
thẩm
quyền
tiến
hành
tố
tụng
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
theo
quy
định
tại
điều
49
BLHS
thì
thẩm
quyền,
trình
tự,
thủ
tục
được
thực
hiện
như
thề
nào?,
vì
BLTTHS
không
quy
định
nếu
áp
dụng
sẽ
trái
luật.
Trường
hợp
thứ
hai:
Muốn
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
để
phù
hợp
với
các
quy
định
của
pháp
luật
hiện
hành
thì
phải
ra
quyết
định
khởi
tố
bị
can
nhưng
vấn
đề
đặt
ra
là
việc
ra
quyết
định
khởi
tố
bị
can
có
đúng
quy
định
của
pháp
luật
không?
Vì
trong
quá
trình
giải
quyết
nguồn
tin
về
tội
phạm,
cơ
quan
có
thẩm
quyền
tiến
hành
tố
tụng
căn
cứ
vào
kết
luận
giám
định
đã
xác
định
được
người
bị
tố
giác
là
người
thực
hiện
hành
vi
nguy
hiểm
cho
xã
hội
không
phải
chịu
trách
nhiệm
hình
sự
(không
đủ
yếu
tố
cấu
thành
tội
phạm)
nên
việc
ra
quyết
định
khởi
tố
bị
can
sau
đó
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
cũng
không
khả
thi.
Trường
hợp
không
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
đối
với
những
đối
tượng
này
mà
bỏ
lửng,
đề
ngoài
xã
hội
thì
chính
những
đối
tượng
này
có
thể
sẽ
là
mối
đe
dọa
lớn
tới
tính
mạng,
sức
khỏe,
gây
thiệt
hại
về
tài
sản,
trật
tự,
an
toàn
xã
hội…
Từ
những
phân
tích
trên,
đề
nghị
liên
ngành
trung
ương
cần
đề
xuất
sửa
đổi
bổ
sung
Bộ
luật
tố
tụng
hình
sự
theo
hướng
quy
định
cụ
thể
về
thủ
tục
áp
dụng
biện
pháp
bắt
buộc
chữa
bệnh
trong
giai
đoạn
giải
quyết
nguồn
tin
về
tội
phạm./.