Xử
lý
người
chưa
thành
niên
phạm
tội
là
lĩnh
vực
đặc
thù
của
pháp
luật
hình
sự,
đòi
hỏi
việc
áp
dụng
pháp
luật
phải
bảo
đảm
đồng
thời
yêu
cầu
đấu
tranh
phòng,
chống
tội
phạm
và
bảo
vệ
lợi
ích
tốt
nhất
của
người
chưa
thành
niên.
Trong
những
năm
qua,
Đảng
và
Nhà
nước
luôn
quan
tâm,
đã
ban
hành
nhiều
quy
định
thể
hiện
chính
sách
hình
sự
nhân
đạo
đối
với
người
dưới
18
tuổi
phạm
tội.
Ngày
30/11/2024,
tại
kỳ
họp
thứ
8
Quốc
hội
nước
Cộng
hòa
xã
hội
chủ
nghĩa
Việt
Nam
khóa
XV
đã
thông
qua
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên,
có
hiệu
lực
thi
hành
từ
ngày
01/01/2026
đã
tạo
cơ
sở
pháp
lý
quan
trọng
nhằm
hoàn
thiện
cơ
chế
xử
lý,
giải
quyết
các
vụ
việc
liên
quan
đến
người
chưa
thành
niên
theo
hướng
giáo
dục,
phục
hồi,
hạn
chế
áp
dụng
hình
phạt.
Tuy
nhiên,
trong
điều
kiện
Bộ
luật
Hình
sự
năm
2015
vẫn
là
văn
bản
pháp
luật
trung
tâm
điều
chỉnh
trách
nhiệm
hình
sự,
thực
tiễn
áp
dụng
pháp
luật
trong
hoạt
động
điều
tra,
truy
tố,
xét
xử
đang
phát
sinh
một
số
khó
khăn,
vướng
mắc,
cần
được
nghiên
cứu,
trao
đổi
và
hướng
dẫn
để
thống
nhất
thực
hiện
như
sau:
1.
Khó
khăn
trong
việc
xác
định
căn
cứ
xử
lý
hình
sự,
áp
dụng
đồng
thời
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
và
Bộ
luật
Hình
sự:
Bộ
luật
Hình
sự
quy
định
nguyên
tắc
xử
lý,
điều
kiện
chịu
trách
nhiệm
hình
sự,
hình
phạt
và
biện
pháp
tư
pháp
đối
với
người
chưa
thành
niên
phạm
tội.
Trong
khi
đó,
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
quy
định
nhiều
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng,
cho
phép
không
truy
cứu
trách
nhiệm
hình
sự
trong
một
số
trường
hợp
đủ
điều
kiện.
Thực
tiễn
cho
thấy,
một
số
vụ
việc
hành
vi
của
người
chưa
thành
niên
đủ
yếu
tố
cấu
thành
tội
phạm
theo
quy
định
của
Bộ
luật
Hình
sự.
Đồng
thời,
người
thực
hiện
hành
vi
lại
thuộc
diện
có
thể
áp
dụng
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng
theo
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên.
Việc
lựa
chọn
căn
cứ
pháp
lý
để
xử
lý
trong
các
trường
hợp
này
ưu
tiên
áp
dụng
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
nhưng
việc
áp
dụng
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng
phải
căn
cứ
vào
tính
chất,
mức
độ
nguy
hiểm
của
hành
vi
phạm
tội;
khả
năng
giáo
dục,
phục
hồi
của
người
chưa
thành
niên
phạm
tội
và
sự
an
toàn
của
bị
hại,
cộng
đồng.
Nhưng
chưa
có
hướng
dẫn
thống
nhất,
cụ
thể,
dẫn
đến
khó
khăn
trong
việc
xem
xét
áp
dụng
biện
pháp
chuyển
hướng
để
xử
lý
hoặc
khởi
tố
bị
can,
phê
chuẩn,
áp
dụng
thời
hạn
tố
tụng
trong
quá
trình
điều
tra,
truy
tố.
2.
Vướng
mắc
trong
áp
dụng
các
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng,
tiêu
chí
áp
dụng
còn
mang
tính
định
tính
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
quy
định
các
tiêu
chí
áp
dụng
xử
lý
chuyển
hướng
như:
Mức
độ
nguy
hiểm
của
hành
vi;
khả
năng
nhận
thức;
nhân
thân;
điều
kiện
gia
đình;
khả
năng
tự
cải
tạo.
Tuy
nhiên,
các
tiêu
chí
này
chưa
được
lượng
hóa
cụ
thể,
việc
kiểm
tra,
đánh
giá
tính
có
căn
cứ
của
đề
xuất
áp
dụng
biện
pháp
chuyển
hướng
phụ
thuộc
nhiều
vào
nhận
định
chủ
quan
của
người
tiến
hành
tố
tụng,
Báo
cáo
điều
tra
xã
hội
của
người
làm
công
tác
xã
hội.
Dẫn
đến
khó
khăn
trong
việc
áp
dụng
pháp
luật
được
bảo
đảm
thống
nhất,
khách
quan
và
đúng
quy
định.
3.
Còn
có
quy
định
chồng
chéo,
khó
khăn
áp
dụng
trong
thực
tiễn
Trường
hợp
người
chưa
thành
niên
có
hành
vi
phạm
tội
thuộc
trường
hợp
tội
phạm
nghiêm
trọng
do
cố
ý.
Tuy
nhiên,
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên,
còn
có
quy
định
chồng
chéo,
chưa
cụ
thể:
-
Khoản
2
Điều
12
về
áp
dụng
hình
phạt:
“Tòa
án
chỉ
áp
dụng
hình
phạt
đối
với
người
chưa
thành
niên
phạm
tội
nếu
xét
thấy
việc
áp
dụng
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng
không
bảo
đảm
hiệu
quả
giáo
dục,
phòng
ngừa”.
-
Khoản
2
Điều
37
quy
định
trường
hợp
áp
dụng
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng:
“Người
từ
đủ
16
tuổi
đến
dưới
18
tuổi
phạm
tội
rất
nghiêm
trọng
do
vô
ý,
phạm
tội
nghiêm
trọng
hoặc
phạm
tội
ít
nghiêm
trọng
theo
quy
định
của
Bộ
luật
Hình
sự,
trừ
trường
hợp
quy
định
tại
khoản
2
và
khoản
3
Điều
38
của
Luật
này”;
-
Khoản
1
Điều
118
áp
dụng
hình
phạt
Cải
tạo
không
giam
giữ:
“Cải
tạo
không
giam
giữ
được
áp
dụng
đối
với
người
từ
đủ
16
tuổi
đến
dưới
18
tuổi
phạm
tội
rất
nghiêm
trọng
do
vô
ý
hoặc
phạm
tội
ít
nghiêm
trọng,
phạm
tội
nghiêm
trọng
hoặc
người
từ
đủ
14
tuổi
đến
dưới
16
tuổi
phạm
tội
rất
nghiêm
trọng”;
Như
vậy,
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
ưu
tiên
áp
dụng
biện
pháp
chuyển
hướng.
Nhưng
ngay
trong
quy
định
của
các
điều
luật
nếu
áp
dụng
các
biện
pháp
chuyển
hướng
ngay
có
thể
sẽ
dẫn
đến
đánh
giá
chủ
quan,
không
đầy
đủ
hành
vi
phạm
tội,
thậm
chí
bỏ
lọt
tội
phạm.
Nếu
điều
tra,
truy
cứu
trách
nhiệm
hình
sự
thì
có
thể
chưa
bảo
đảm
đầy
đủ
tinh
thần
nhân
đạo,
giáo
dục
của
chính
sách
hình
sự
đối
với
người
chưa
thành
niên.
Khó
khăn
trong
việc
thống
nhất
quan
điểm
xử
lý
giữa
các
cơ
quan
tiến
hành
tố
tụng
trong
quá
trình
giải
quyết
vụ
án.
4.
Khó
khăn
trong
hoạt
động
điều
tra,
truy
tố,
xét
xử
-
Hạn
chế
về
tính
chuyên
biệt
trong
tố
tụng:
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
đặt
ra
yêu
cầu
người
tiến
hành
tố
tụng
phải
là
người
đã
được
đào
tạo,
bồi
dưỡng
hoặc
có
kinh
nghiệm
điều
tra,
truy
tố,
xét
xử
vụ
án
liên
quan
đến
người
chưa
thành
niên
hoặc
có
hiểu
biết
cần
thiết
về
tâm
lý
học,
khoa
học
giáo
dục
người
chưa
thành
niên.
Tuy
nhiên,
thực
tiễn
cho
thấy:
Đội
ngũ
cán
bộ
được
đào
tạo
chuyên
sâu
còn
hạn
chế;
việc
bố
trí
Kiểm
sát
viên
chuyên
trách
đối
với
loại
án
này
chưa
đồng
đều
giữa
các
địa
phương.
Do
đó,
trong
một
số
trường
hợp,
việc
tiến
hành
các
hoạt
động
tố
tụng
đối
với
người
chưa
thành
niên
chưa
thực
sự
bảo
đảm
tính
phù
hợp
với
đặc
điểm
lứa
tuổi,
ảnh
hưởng
đến
hiệu
quả
giáo
dục,
phòng
ngừa.
-
Phối
hợp
liên
ngành
chưa
chặt
chẽ:
Việc
áp
dụng
biện
pháp
xử
lý
chuyển
hướng
đòi
hỏi
sự
phối
hợp
giữa
các
cơ
quan
tiến
hành
tố
tụng
với
gia
đình,
nhà
trường,
chính
quyền
địa
phương
và
các
cơ
quan
bảo
trợ
xã
hội.
Tuy
nhiên,
hiện
nay
chưa
có
hướng
dẫn
cụ
thể
thực
hiện
cơ
chế
phối
hợp,
thiếu
quy
trình
thống
nhất;
điều
kiện
bảo
đảm
về
nhân
lực,
kinh
phí
còn
hạn
chế.
Điều
này
dẫn
đến,
khó
khăn
trong
việc
tổ
chức
thực
hiện
và
kiểm
sát
việc
áp
dụng
các
biện
pháp
xử
lý
không
mang
tính
hình
sự.
5.
Một
số
kiến
nghị
-
Liên
ngành
trung
ương
sớm
có
văn
bản
hướng
dẫn
áp
dụng
thống
nhất
giữa
Luật
Tư
pháp
người
chưa
thành
niên
và
Bộ
luật
Hình
sự.
Đặc
biệt
là
tiêu
chí
lựa
chọn
xử
lý
chuyển
hướng
hoặc
truy
cứu
trách
nhiệm
hình
sự.
-
Tăng
cường
đào
tạo,
bồi
dưỡng
nghiệp
vụ
chuyên
sâu
cho
Kiểm
sát
viên
về
Luật
tư
pháp
người
chưa
thành
niên.
-
Hoàn
thiện
cơ
chế
phối
hợp
liên
ngành,
bảo
đảm
hiệu
quả
trong
việc
áp
dụng
các
biện
pháp
giáo
dục,
phục
hồi
và
tái
hòa
nhập
cộng
đồng.
Tác
giá:
Bàng
Đức
Hải,
Nguyễn
Ngọc
Anh
Viện
KSND
Khu
vực
1
–
Tuyên
Quang