Từ
thực
tế
kiểm
sát
xét
xử
phúc
thẩm
vụ
án
dân
sự
“Tranh
chấp
quyền
sử
dụng
đất”
tại
TAND
tỉnh
Tuyên
Quang
với
12
quyết
định
hoãn
phiên
tòa
trong
vòng
hơn
một
năm,
với
nguyên
nhân
chủ
yếu
xuất
phát
từ
việc
vắng
mặt
của
người
kháng
cáo
bởi
lý
do
người
sức
khỏe
người
kháng
cáo
không
đảm
bảo
(phải
nhập
viện,
có
cung
cấp
giấy
nhập
viện
cho
Tòa
án),
dẫn
đến
Hội
đồng
xét
xử
nhiều
lần
phải
ra
quyết
định
Hoãn
phiên
tòa
theo
quy
định
tại
điều
296
Bộ
luật
Tố
tụng
dân
sự
năm
2015
gây
khó
khăn
trong
việc
giải
quyết
vụ
án,
bức
xúc
cho
các
đương
sự
khác.
Tác
giả
nhận
thấy
còn
có
khó
khăn,
vướng
mắc
trong
áp
dụng
quy
định
của
pháp
luật
về
việc
hoãn
phiên
tòa
dân
sự
đối
với
trường
hợp
vắng
mặt
đương
sự,
cụ
thể:
Trong
vụ
án
nêu
trên,
TAND
tỉnh
Tuyên
Quang
đã
hai
lần
có
văn
bản
yêu
cầu
đương
sự
phải
có
mặt
theo
giấy
báo
của
Toà
án.
Trường
hợp
sức
khoẻ
không
đảm
bảo
tham
gia
phiên
toà
thì
yêu
cầu
đương
sự
làm
đơn
xin
xét
xử
vắng
mặt,
hoặc
uỷ
quyền
cho
người
khác
tham
gia
phiên
toà.
Nếu
tiếp
tục
vắng
mặt,
Toà
án
sẽ
đình
chỉ
giải
quyết
vụ
án.
Tuy
nhiên
người
kháng
cáo
không
làm
đơn
xin
xét
xử
vắng
mặt
và
cũng
không
ủy
quyền
cho
người
khác
tham
gia
phiên
tòa.
Sau
hai
lần
có
văn
bản
yêu
cầu
có
mặt
theo
giấy
báo,
phiên
tòa
được
mở
lại
lần
thứ
13
nhưng
người
kháng
cáo
vẫn
tiếp
tục
vắng
mặt
với
lý
do
sức
khỏe
không
đảm
bảo
và
phải
nhập
viện
(có
cung
cấp
giấy
nhập
viện).
TAND
tỉnh
Tuyên
Quang
đã
căn
cứ
khoản
3
Điều
296;
khoản
5
Điều
308;
khoản
2
Điều
312
Bộ
luật
Tố
tụng
dân
sự.
Nghị
quyết
số
326/2016/UBTVQH14
ngày
30/12/2016
của
Ủy
ban
thường
vụ
Quốc
Hội
quy
định
về
mức
thu,
miễn,
giảm,
thu,
nộp,
quản
lý
và
sử
dụng
án
phí
và
lệ
phí
Tòa
án,
quyết
định
Đình
chỉ
xét
xử
phúc
thẩm
đối
với
vụ
án.
Việc
phải
hoãn
phiên
tòa
nhiều
lần
và
kéo
dài
thời
gian
giải
quyết
vụ
án
chủ
yếu
là
do
chế
định
về
hoãn
phiên
tòa
dân
sự
còn
có
vướng
mắc
như
sau:
Thứ
nhất,
quy
định
về
“lý
do
chính
đáng”
chưa
rõ
ràng.
Pháp
luật
chỉ
quy
định
chung
chung
rằng
người
tham
gia
tố
tụng
vắng
mặt
“có
lý
do
chính
đáng”
thì
Tòa
án
phải
hoãn
phiên
tòa,
nhưng
không
có
tiêu
chí
cụ
thể
để
xác
định.
Nên
nhiều
trường
hợp
đương
sự
viện
dẫn
lý
do
sức
khỏe,
công
tác
xa…
mà
không
có
tài
liệu
chứng
minh,
gây
khó
khăn
cho
Hội
đồng
xét
xử
và
dẫn
đến
tình
trạng
tùy
nghi
áp
dụng.
Có
trường
hợp
qua
xác
minh
đương
sự
phải
nằm
viện
(đối
với
bệnh
kinh
niên)
và
đương
sự
cố
tình
chỉ
nằm
viện
đúng
vào
thời
gian
thông
báo
mở
lại
phiên
tòa
của
Tòa
án.
Thứ
hai,
tình
trạng
lợi
dụng
quyền
xin
hoãn.
Một
số
đương
sự,
luật
sư
cố
tình
vắng
mặt
hoặc
liên
tục
đề
nghị
hoãn
phiên
tòa
để
kéo
dài
thời
gian,
gây
khó
khăn
cho
quá
trình
giải
quyết
vụ
án,
ảnh
hưởng
đến
quyền
lợi
của
bên
còn
lại
và
làm
giảm
uy
tín
của
hoạt
động
tư
pháp.
Vụ
án
hoãn
12
lần
nêu
trên
là
một
ví
dụ
điển
hình
cho
thấy
chưa
có
cơ
chế
ràng
buộc
trách
nhiệm
hữu
hiệu
đối
với
những
trường
hợp
này.
Thứ
ba,
quy
định
về
thời
hạn
mở
lại
phiên
tòa
còn
thiếu
linh
hoạt.
Bộ
luật
Tố
tụng
dân
sự
quy
định
phải
mở
lại
phiên
tòa
trong
thời
hạn
nhất
định,
tuy
nhiên
chưa
có
hướng
dẫn
cách
xử
lý
khi
phát
sinh
các
yếu
tố
khách
quan
như
dịch
bệnh,
thiên
tai,
hỏa
hoạn…
Nên
Tòa
án
còn
lúng
túng
trong
xử
lý,
giải
quyết
và
Viện
kiểm
sát
cũng
gặp
khó
khăn
khi
thực
hiện
quyền
kiểm
sát
về
thời
hạn
tố
tụng.
Từ
những
vướng
mắc
trên,
cần
có
những
giải
pháp
đồng
bộ
sau:
-
Hoàn
thiện
quy
định
pháp
luật,
làm
rõ
khái
niệm
“lý
do
chính
đáng”,
đối
với
các
lý
do
lặp
đi
lặp
lại
nhiều
lần,
tòa
án
cần
ra
thông
báo
cho
đương
sự
nếu
không
thể
tham
gia
có
thể
ủy
quyền
hoặc
viết
đơn
xin
xét
xử
vắng
mặt.
Trường
hợp
đương
sự
không
chấp
hành
tòa
án
có
quyền
đình
chỉ
xét
xử
vụ
án.
-
Bổ
sung
cơ
chế
xử
lý
hoặc
chế
tài
đối
với
người
tham
gia
tố
tụng
cố
tình
kéo
dài
vụ
án
bằng
cách
tìm
lý
do
vắng
mặt
nhiều
lần.
-
Mở
rộng
áp
dụng
xét
xử
trực
tuyến,
cho
phép
sự
đương
sự
tham
gia
từ
xa
nhằm
giảm
thiểu
việc
phải
hoãn
phiên
tòa
do
nguyên
nhân
khách
quan.
-
Nâng
cao
vai
trò
của
Kiểm
sát
viên
trong
việc
phát
biểu
ý
kiến
về
tính
hợp
lý
của
quyết
định
hoãn
phiên
tòa
dân
sự,
bảo
đảm
việc
áp
dụng
pháp
luật
chặt
chẽ,
đúng
quy
định.
Có
thể
khẳng
định,
hoãn
phiên
tòa
là
chế
định
cần
thiết
để
bảo
đảm
quyền
lợi
của
các
bên,
song
nếu
không
được
áp
dụng
nghiêm
minh
sẽ
dễ
bị
lợi
dụng,
kéo
dài
tố
tụng,
ảnh
hưởng
đến
niềm
tin
của
nhân
dân
đối
với
công
lý.
Vụ
án
bị
hoãn
đến
12
lần
là
lời
cảnh
báo
rõ
nét,
đặt
ra
yêu
cầu
tiếp
tục
hoàn
thiện
pháp
luật
và
tăng
cường
trách
nhiệm
của
người
tiến
hành
tố
tụng
trong
giai
đoạn
hiện
nay.
Ma
Thị
Thắm
-
Phòng
9,
VKS
tỉnh